Chủ Nhật, 29 tháng 6, 2025

TẤT TẦN TẬT ĐỀU GIẢ KHI CHẾ ĐỘ CỘNG SẢN CÒN TỒN TẠI.



Ở một đất nước mà lực lượng công an đông đảo nhất thế giới, nơi mà từng ngõ ngách đời sống dân cư bị giám sát chặt chẽ bởi mạng lưới an ninh, camera, mật báo viên và những “tai mắt nhân dân,” thật khó hiểu khi hàng giả, hàng

nhái, thực phẩm độc hại, thuốc chữa bệnh rởm lại len lỏi được khắp thị trường – thậm chí thống trị. Cái gọi là “nhà nước quản lý mọi mặt” bỗng trở thành trò cười cay đắng khi mọi thứ từ nước mắm, sữa, đến son môi, thuốc trị bệnh, và cả bằng cấp – đều giả.


Làm sao những loại hàng hóa chết người ấy có thể tung hoành giữa thanh thiên bạch nhật, qua trăm cửa kiểm tra, trăm dấu mộc, nếu không phải chính lực lượng công an – dưới sự điều hành của Tô Lâm từ Thứ trưởng, Bộ trưởng và nay là Tổng bí thư – làm ngơ, tiếp tay, hoặc tệ hơn: bảo kê?


Khi “bàn tay sắt” chỉ dùng để dọa dân


Thực tế cho thấy, công an không hề thiếu năng lực. Họ nhanh nhạy khi trấn áp người biểu tình ôn hoà, người bất đồng chính kiến, bắt giữ dân oan, hoặc dập tắt tiếng nói phản biện trên mạng xã hội. Nhưng lại bất lực – hay cố tình bất lực – trước hàng loạt vụ việc làm hàng giả quy mô công nghiệp kéo dài suốt nhiều năm. Tại sao một chế độ siết chặt quản lý từng ổ bánh mì lại để hàng ngàn tấn thực phẩm bẩn lọt ra thị trường? Câu trả lời không thể khác ngoài sự đồng lõa.


Muốn sản xuất kinh doanh, phải “chung chi” cho chính quyền. Muốn qua cửa hải quan, phải “lót tay” công chức. Muốn yên ổn bán hàng giả, phải biết chia phần. Toàn bộ chuỗi tội ác ấy được bảo vệ bởi một hệ thống chính trị – hành chính – công an có tổ chức, như một dạng mafia được hợp pháp hóa.


Những con số tự vả


Chính Bộ Công an khoe “chiến công”: chỉ trong một tháng cao điểm đã phát hiện hơn 10.400 vụ vi phạm, tạm giữ hàng hoá trị giá hơn 4.000 tỷ đồng. Nhưng chính những con số ấy lại phơi bày sự thật đau đớn: hệ thống quản lý nhà nước không chỉ thất bại – mà còn là thủ phạm. Nếu không có “chống lưng” từ bên trong, làm sao hàng ngàn tỷ hàng giả có thể lưu thông? Nếu không có tham nhũng, làm sao doanh nghiệp làm ăn chân chính bị đè bẹp, nhường chỗ cho những kẻ gian?


Cái giả từ ngọn đến gốc


Giả không chỉ là sản phẩm, mà còn là tư duy, là thể chế, là chính sách, là đạo đức công vụ. Giả từ bằng cấp, giả từ lý lịch, giả cả “lòng yêu nước” mà người dân bị nhồi nhét trong khẩu hiệu “dùng hàng Việt là yêu nước” – trong khi hàng Việt ấy là dối trá có tổ chức.


Những vụ án lớn thường kết thúc bằng bản án nhẹ nhàng, vài lời “ăn năn hối cải” giả tạo, và “tự nguyện khắc phục hậu quả” bằng tiền thật kiếm được từ những công trình giả, dự án rút ruột, hoặc những chuyến hàng độc hại bán cho dân. Và điều cay đắng nhất: họ vẫn tiếp tục được thăng chức, được tung hô, được gọi là “cán bộ ưu tú.”


Khi toàn bộ cơ chế là một sân khấu kịch


Lưu Quang Vũ từng viết về một thời đại “đồ đểu” – nhưng có lẽ ông chưa lường được mức độ trơ trẽn của ngày hôm nay. Không chỉ đồ đểu, mà đạo đức cũng đểu, pháp luật cũng đểu, lòng dân bị thao túng bằng cảm xúc giả do truyền thông nhà nước dựng lên. “Cao điểm,” “chiến dịch,” “ra quân,” “thành tích vượt bậc” – tất cả chỉ là vở diễn quen thuộc nhằm xoa dịu cơn phẫn nộ, kéo dài sự trì trệ, và hợp thức hóa tội ác tập thể.


Kết luận


Chế độ cộng sản ở Việt Nam – đã không chỉ thất bại trong việc bảo vệ người dân mà còn trực tiếp đồng lõa và trục lợi từ những nguy cơ giết người hàng ngày. Trong một hệ thống mà giả dối trở thành chuẩn mực, thật thà thành tội lỗi, và phản kháng bị coi là phản động, thì mọi lời kêu gọi cải cách chỉ là giả vờ.


Để thay đổi, không thể chỉ xử lý vài con tốt thí. Cần thay đổi cả một cơ chế mục ruỗng – từ gốc rễ. Không phải chỉ “bắt hàng giả,” mà phải vạch trần toàn bộ hệ thống làm ra nó: một chế độ giả, với những lãnh đạo sống trong giả tưởng quyền lực và sự bất khả xâm phạm.



Người viết bài này không kêu gọi thù hận, mà mong một xã hội minh bạch, công bằng và thật thà – những thứ đã bị đánh tráo quá lâu dưới cái bóng của “ổn định chính trị.”

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét